Chào mừng quý vị đến với Website của Phạm Thị Hoàn.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Bài văn hay lớp 5

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hoàn (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:56' 19-05-2009
Dung lượng: 53.0 KB
Số lượt tải: 70
Nguồn:
Người gửi: Phạm Thị Hoàn (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:56' 19-05-2009
Dung lượng: 53.0 KB
Số lượt tải: 70
Số lượt thích:
0 người
Đề bài: Tả quanh cảnh trường em trước buổi học.
Bài làm.
Tiểu học Cát Linh là tên ngôi trường thân yêu mà em đang học, nằm đối diện với khách sạn Horison. Hôm nay, em đến sớm làm trực nhật.
Hàng chữ đỏ thắm “Trường Tiểu học Cát Linh” nổi bật giữa nền vàng. Bước vào cổng trường, em đi qua cánh cửa sơn màu xám. Con đường dẫn vào trường thẳng tắp, bên phải là nhà chờ còn bên trái là bờ tường ngăn với cấp hai. Cái trống nằm im lìm trên giá như đang ngủ say chờ người đánh thức. Sân trường hình chữ nhật, rộng rãi. Hàng dừa xoè tán lá xanh mượt toả mát một vùng. Trước mặt em là sân khấu nhỏ, phòng Đoàn Đội, phòng Ban Giám hiệu và phòng Hội đồng được trang trí ngăn nắp và khoa học. Sân khấu là nơi thường diễn ra lễ chào cờ, phát động thi đua hay những ngày kỷ niệm. Em đi nhanh qua dãy lớp một, hai, ba ở tầng một. Còn tầng hai thì dành cho khối bốn và năm. Các lớp học sáng sủa, đều có ảnh Bác Hồ đang mỉm cười với đàn cháu thân yêu, ở dưới là khẩu hiệu “Đời đời nhớ ơn Bác Hồ vĩ đại” cùng bảng đen trang nghiêm và dãy bàn của bốn tổ học sinh. Những bức vẽ dán trên bảng thi đua do những bàn tay xinh xinh chúng em vẽ. Chúng em rất dễ nhầm lớp nếu không có tấm biển ghi tên lớp treo ngay ngắn trước cửa. Em bắt đầu công việc của mình. Em đi giặt khăn lau bảng ở sân sau. Vườn trường ở sân sau đầy những loại hoa cùng đua nhau khoe sắc. Lau bảng xong, em kê lại bàn ghế cho ngay ngắn. Trong mỗi tiết học đôi khi chúng em cần đồ dùng học tập và thư viện là nơi cung cấp cho chúng em. Cạnh đó là phòng học vi tính. Những hồi trống đầu tiên vang lên, một buổi học bắt đầu.
Ngôi trường này đã gắn bó với em. Em sẽ mãi không bao giờ quên những tháng năm em học ở nơi này.
Đề bài: Kể lại câu chuyện: “Cây tre trăm đốt”.
Bài làm.
Hồi còn nhỏ, em thường được bà nội kể nhiều truyện dân gian. "Cây tre trăm đốt" là một trong những truyện mà em rất thích.
Vì hồi đó còn quá bé nên em xin kể lại như sau: Ngày xưa, ở một làng nọ có một anh trai cày mô côi cha mẹ từ bé. Anh được một lão nhà phú hộ thuê. Vốn hiền lành, chất phác nên lão bảo gì anh làm nấy. Một hôm, lão gọi anh đến dỗ ngon, dỗ ngọt: "Con ở nhà ta đã lâu, lại thấy con ngoan ngoãn, hiền lành nên ta định gả con gái cho con. Với điều kiện trong ba năm, con phải làm ăn đến nơi đến chốn". Thấy lão nói thế, anh mừng lắm, cứ tưởng thật nên anh càng làm việc hăng say hơn. Nhờ ba năm làm việc cực nhọc của anh, giờ đây lão đã tậu thêm được ruộng vườn, nhà cửa và nhiều thóc lúa. Trong ba năm đó, lão đã ngầm hứa gả con một lão buôn giàu có. Gần đến ngày lão nói với anh là gả con gái cho anh, lão bảo anh vào rừng tìm một cây tre trăm đốt làm của hồi môn. Anh liền vào rừng tìm cây tre trăm đốt. ở nhà, lão phú hộ nghĩ thầm: "Làm gì có tre trăm đốt mà tìm thể nào nó cũng bị rắn cắn, hổ vồ". Trong rừng anh đang cố gắng tìm được thứ lão phú hộ cần, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có năm mươi đốt. Anh tìm đến hai ngày sau vẫn không thấy cây tre trăm đốt. Buồn quá, anh ngồi xuống cạnh một cái cây mà khóc. Thấy thế, Bụt hiện lên hỏi: "Tại sao con khóc". Anh trai cày kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Bụt, Bụt bảo: "Chuyện đó khó gì, con hãy tìm cho ta một tram đốt tre và hô "khắc nhập, khắc nhập" thì các đốt tre sẽ liền lại thành một cây, còn hô "khắc xuất, khắc xuất" thì cây lại rời ra". Anh định cảm ơn thì Bụt đã biến mất. Anh tìm đủ một trăm đốt tre rồi bó lại mang về. Đến nơi, anh thấy tiệc tùng linh đình trong nhà phú hộ. Anh tức lắm nhưng vẫn hô: Khắc nhập, khắc nhập, cây nhập liền lại vươn thẳng lên trời. Mọi người ngạc nhiên chạy ra xem. Lão phú hộ chen trong đám người bước ra với vẻ mặt ngạc nhiên. Anh liền đọc: "Khắc nhập, khắc nhập" thế là lão phú hộ dính chặt vào cây. Lão phú hộ van xin anh. Mãi sau anh mới khoan thai đọc: "Khắc xuất, khắc xuất" thế là lão phú hộ rời ra khỏi cây tre và phải gả con gái cho anh. Hai vợ chồng anh trai
Bài làm.
Tiểu học Cát Linh là tên ngôi trường thân yêu mà em đang học, nằm đối diện với khách sạn Horison. Hôm nay, em đến sớm làm trực nhật.
Hàng chữ đỏ thắm “Trường Tiểu học Cát Linh” nổi bật giữa nền vàng. Bước vào cổng trường, em đi qua cánh cửa sơn màu xám. Con đường dẫn vào trường thẳng tắp, bên phải là nhà chờ còn bên trái là bờ tường ngăn với cấp hai. Cái trống nằm im lìm trên giá như đang ngủ say chờ người đánh thức. Sân trường hình chữ nhật, rộng rãi. Hàng dừa xoè tán lá xanh mượt toả mát một vùng. Trước mặt em là sân khấu nhỏ, phòng Đoàn Đội, phòng Ban Giám hiệu và phòng Hội đồng được trang trí ngăn nắp và khoa học. Sân khấu là nơi thường diễn ra lễ chào cờ, phát động thi đua hay những ngày kỷ niệm. Em đi nhanh qua dãy lớp một, hai, ba ở tầng một. Còn tầng hai thì dành cho khối bốn và năm. Các lớp học sáng sủa, đều có ảnh Bác Hồ đang mỉm cười với đàn cháu thân yêu, ở dưới là khẩu hiệu “Đời đời nhớ ơn Bác Hồ vĩ đại” cùng bảng đen trang nghiêm và dãy bàn của bốn tổ học sinh. Những bức vẽ dán trên bảng thi đua do những bàn tay xinh xinh chúng em vẽ. Chúng em rất dễ nhầm lớp nếu không có tấm biển ghi tên lớp treo ngay ngắn trước cửa. Em bắt đầu công việc của mình. Em đi giặt khăn lau bảng ở sân sau. Vườn trường ở sân sau đầy những loại hoa cùng đua nhau khoe sắc. Lau bảng xong, em kê lại bàn ghế cho ngay ngắn. Trong mỗi tiết học đôi khi chúng em cần đồ dùng học tập và thư viện là nơi cung cấp cho chúng em. Cạnh đó là phòng học vi tính. Những hồi trống đầu tiên vang lên, một buổi học bắt đầu.
Ngôi trường này đã gắn bó với em. Em sẽ mãi không bao giờ quên những tháng năm em học ở nơi này.
Đề bài: Kể lại câu chuyện: “Cây tre trăm đốt”.
Bài làm.
Hồi còn nhỏ, em thường được bà nội kể nhiều truyện dân gian. "Cây tre trăm đốt" là một trong những truyện mà em rất thích.
Vì hồi đó còn quá bé nên em xin kể lại như sau: Ngày xưa, ở một làng nọ có một anh trai cày mô côi cha mẹ từ bé. Anh được một lão nhà phú hộ thuê. Vốn hiền lành, chất phác nên lão bảo gì anh làm nấy. Một hôm, lão gọi anh đến dỗ ngon, dỗ ngọt: "Con ở nhà ta đã lâu, lại thấy con ngoan ngoãn, hiền lành nên ta định gả con gái cho con. Với điều kiện trong ba năm, con phải làm ăn đến nơi đến chốn". Thấy lão nói thế, anh mừng lắm, cứ tưởng thật nên anh càng làm việc hăng say hơn. Nhờ ba năm làm việc cực nhọc của anh, giờ đây lão đã tậu thêm được ruộng vườn, nhà cửa và nhiều thóc lúa. Trong ba năm đó, lão đã ngầm hứa gả con một lão buôn giàu có. Gần đến ngày lão nói với anh là gả con gái cho anh, lão bảo anh vào rừng tìm một cây tre trăm đốt làm của hồi môn. Anh liền vào rừng tìm cây tre trăm đốt. ở nhà, lão phú hộ nghĩ thầm: "Làm gì có tre trăm đốt mà tìm thể nào nó cũng bị rắn cắn, hổ vồ". Trong rừng anh đang cố gắng tìm được thứ lão phú hộ cần, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có năm mươi đốt. Anh tìm đến hai ngày sau vẫn không thấy cây tre trăm đốt. Buồn quá, anh ngồi xuống cạnh một cái cây mà khóc. Thấy thế, Bụt hiện lên hỏi: "Tại sao con khóc". Anh trai cày kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Bụt, Bụt bảo: "Chuyện đó khó gì, con hãy tìm cho ta một tram đốt tre và hô "khắc nhập, khắc nhập" thì các đốt tre sẽ liền lại thành một cây, còn hô "khắc xuất, khắc xuất" thì cây lại rời ra". Anh định cảm ơn thì Bụt đã biến mất. Anh tìm đủ một trăm đốt tre rồi bó lại mang về. Đến nơi, anh thấy tiệc tùng linh đình trong nhà phú hộ. Anh tức lắm nhưng vẫn hô: Khắc nhập, khắc nhập, cây nhập liền lại vươn thẳng lên trời. Mọi người ngạc nhiên chạy ra xem. Lão phú hộ chen trong đám người bước ra với vẻ mặt ngạc nhiên. Anh liền đọc: "Khắc nhập, khắc nhập" thế là lão phú hộ dính chặt vào cây. Lão phú hộ van xin anh. Mãi sau anh mới khoan thai đọc: "Khắc xuất, khắc xuất" thế là lão phú hộ rời ra khỏi cây tre và phải gả con gái cho anh. Hai vợ chồng anh trai
BỂ CÁ CẢNH
GIỜ VIỆT NAM






tạm